Từ hơn 1.700 năm về trước. Một bài phú của Tả Tư (đời Tây Tấn) đã ghi chép về món lẩu Trùng Khánh nên có thể cho rằng lẩu đã xuất hiện trên đất Trung Hoa muộn nhất là khoảng 1700 năm trước.

Lẩu được cho là âm Quảng Đông  hoặc âm Triều Châu của . Âm Hán Việt của từ này là . Nghĩa của nó là cái lò. Trước đây muốn ăn lẩu người ta bày ra giữa bàn một cái lò than, trên có một cái nồi (gọi là lồng lẩu) đựng thức ăn đã nấu sẵn hoặc nước sôi để nhúng nguyên vật liệu cho chín.

 

Món lẩu còn có tên là món cù lao. Quả thật hình dáng của cái lẩu truyền thống với cái ống ở giữa nồi nước rất giống một cái cù lao, tức là một hòn đất to nổi giữa sông, giữa biển.

Từ những thập niên 1960, trên bàn tiệc một số nhà hàng lớn ở Sài Gòn đã xuất hiện món ăn này. Có một thời, người Sài Gòn gọi món lẩu là món “tạp pí lù”, có nghĩa là có đủ thứ, cái gì cũng có thể đem cho vào nồi lẩu.

Về sau, món lẩu ngày càng được yêu thích và được phát triển thành nhiều món lẩu khác nhau  tùy theo khẩu vị từng vùng, miền. Món lẩu được mang về miền Tây trước, rồi tiếp tục được ” chu du” ra miền Trung và Miền Bắc

Nguồn: tổng hợp